Thứ Năm, 12 tháng 9, 2013

Cả rạp cười, khóc cùng kịch của Lưu kỳ lạ Quang Vũ.

Một Minh vẫn trung thực nhưng “không làm gì cả”, những thèm được trở lại thời Trường Sơn để được sống hết mình và đấu tranh với tâm huyết và lý tưởng… Ngòi bút tài hoa của Lưu Quang Vũ cho khán giả được sống cùng những cái ĐẸP lớn lao, với niềm yêu và những nỗi đau cũng đều cao cả

Cả rạp cười, khóc cùng kịch của Lưu Quang Vũ

Đau đớn, chấn động trong mất mát, cô hoang hoải tìm đến Minh. “Một lão giám đốc mỏi mệt bụng xệ mặt nhăn” như lời Thắng rấm rứt kể lại cho cô sau khi gặp lại Minh trong một chuyện công. Tình yêu như chỗ dựa ý thức và cũng là khao khát mãnh liệt giữa mưa bom đạn nổ… Như lời tỏ bày nghẹn ngào của Nhâm “Em sợ, Minh ơi em sợ ngay tương lai đây chúng mình sẽ mất nhau.

Điều chẳng thể mất bắt đầu với một câu chuyện cảm giác đã khá quen thuộc – chuyện yêu và sống trong chiến tranh của những người lính Trường Sơn. Em muốn CÓ ANH đích thực”, như lời thầm thì da diết của Minh “Nhâm ơi, anh cần – có – em”… Vở kịch khởi đầu dù nhiều cảm xúc nhưng hơi bình thường bởi câu chuyện tuồng như đã được kể nhiều qua các tác phẩm đề tài chiến tranh.

(Còn tiếp) Lam Giang. Những cái tên đã trở nên nằm lòng với khán giả tuy nhiên với lớp hậu sinh, đa số vẫn chỉ nghĩ về chúng trong sự mặc định “nổi tiếng”, chứ ít có dịp chứng kiến, thưởng thức… Liên hoan Lưu Quang Vũ (liên hoan sàn diễn trước tiên chỉ dành cho một kịch tác gia) do Hội nghệ sĩ sân khấu và Bộ VHTT&DL tổ chức là dịp mang đến cho lớp khán giả mới nhịp trải nghiệm những vở diễn nổi tiếng này.

Tối 10/9, đêm diễn thứ 2 của Liên hoan các vở diễn của tác giả Lưu Quang Vũ (từ ngày 9-16/9) tại rạp Đại Nam với vở diễn Điều không thể mất đã trình diện một bầu không khí đáng thèm khát: Sự rung động của những xúc cảm đẹp đan cùng màu sắc tinh thần có vị hào sảng.

Điều không thể mất là một cái tên quen thuộc trong gia tài sân khấu của Lưu Quang Vũ cùng những Tôi và chúng ta, Hồn Trương Ba da hàng thịt, Lời thề thứ 9, Ông không phải bố tôi (kịch) hay Nàng SiTa (chèo).

Nhâm không còn nỗi sợ “tương lai sẽ mất nhau” nhưng tận thấu rằng lần này là mất nhau thực thụ. Gặp nhau giữa chiến trường, tình yêu rụt rè và trong trẻo của họ nảy mầm trong những trêu đùa hồn nhiên nhiệt liệt của những người đồng đội – anh bạn diễn viên tỉnh lẻ tên Thế Anh “không phải Trung úy Phương Nổi gió” mà “Thế Anh chuyên đóng vai phụ” và những cô gái xung phong phất phới thanh xuân.

Bên cạnh Nhâm là một Lệ - vợ mới của Minh cũng được khắc họa sâu sắc và tinh tế. “Gặp, em càng hiểu mình phải sống như thế nào.

Chiến tranh chia ly, ngày thống nhất tổ quốc, Minh tìm về quê Nhâm nhưng trên chuyến tàu định mệnh, anh ngẫu nhiên gặp một anh kỹ sư thủy nông “về quê cưới vợ” và người con gái ấy là Nhâm… 10 năm đi qua, Nhâm trở thành một cán bộ uy tín ở quê nhà, nhưng vẫn vò võ một mình

Cả rạp cười, khóc cùng kịch của Lưu Quang Vũ

Cô đã gặp một Minh vẫn chung thủy như xưa với kỷ niệm, với những gì đã có với cô.

Minh – anh bộ đội hiền lành bắt đầu tình cảm với Nhâm – cô thanh niên xung phong nổi danh mà “bao chàng trai mơ ước” - qua những lá thư nhưng không dám ký tên thật mà đề là Thế Anh. Vở diễn ít được nhắc đến nhất trong làn sóng mộ điệu Liên hoan Lưu Quang Vũ những ngày hỗ tương là vở diễn xuất sắc nhất, tính đến thời khắc này.

Một cô thiếu nữ thanh cao, đầy vô tư phấn chấn của ngày mới phóng thích, mang cái nhìn hài hước đối với đám lính lạc hậu. Với lớp khán giả ham ông, đây là dịp sống lại cùng những tác phẩm kinh điển.

Thắng - anh kỹ sư thủy nông tự tín rôm chuyện năm nào đã lấy vợ, vẫn thần tượng cô còn Minh đã vợ con đề huề. Để rồi cũng tò mò, hấp dẫn khi chứng kiến những anh lính kìa thật hạnh phúc với nhau và tự tin trong cái thế giới đáng yêu của họ. Với buổi diễn của rạp hát kịch Quân đội, vở kịch đã đến với khán giả trong một phiên bản gần như trọn vẹn cảm xúc, có thể sẽ là sức ép cho đoàn diễn sau là đoàn Nghệ thuật Ca kịch Huế cũng với vở diễn này ở đêm diễn rốt cuộc của liên hoan – 15/9.

Đoàn hí trường Kịch Quân đội chào khán giả sau vở diễn chiến trường khốc liệt, cả bốn bạn gái thân thiết của Nhâm cùng ra đi trong một trận bom. Nhưng… là một Minh không thích nhập cuộc với ngày nay khó rành rẽ trắng đen. Điều không thể mất là vở diễn được cả 2 đoàn rạp hát cùng dựng trong liên hoan lần này. Quờ quạng đã qua đi… Có những điều chẳng thể mất, không được để mất… Anh nhớ nhé”.

Nhưng những mở ra tiếp theo mới cho thấy một Lưu Quang Vũ tài hoa và tư tưởng, xứng đáng là nhà viết kịch lỗi lạc. Anh bộ đội ít nói trên tàu năm xưa đã quá thành đạt để anh bạn đồng hành tía lia giờ mặc cảm phận “kỹ sư quèn”… “Mất nhau đích thực”, Nhâm đã đi gặp Minh để Dù Gì Cũng Phải Biết ANH SỐNG RA SAO.