Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Xem tốt hơn hát.

Tò mò

Xem hát

Tôi bảo thằng Hảo chui qua lỗ ngầm đầu tiên để xem xét “tình hình”.

Dù đã trưởng thành nhưng đôi khi tôi vẫn mộng thấy rõ hình ảnh chú bảo vệ và đám bạn trong đêm xem hát ở sân làng. Có nhẽ họ đang ăn cơm chiều hoặc điểm trang để chuẩn bị cho đêm diễn trước tiên. Việt Hằng. Chẳng mấy chốc. Hảo phẩy tay báo hiệu. Ai về nhà nấy lo ăn uống tắm rửa.

Chuẩn bị tối đi xem hát. Trong lúc tôi dồn hết sự để ý vào ngôi nhà. Tôi nhón chân ngó nghiêng xem họ đang làm gì. Sự phấn khởi khiến tôi quên rằng nhà mình rất nghèo. Những đôi tay thoăn thoắt đã đào được một lỗ ngầm xuyên qua hàng rào. Tôi chui vào sau rốt. Chúng tôi cúi đầu. Về xin tiền mua vé. Chúng ngồi vọc cát. Thui thủi chậm bước. Bỗng chú ấy chỉ vào khoảng sân trống ngay sát sân khấu: “Vô đó xếp hàng ngang ngồi xem đi.

Đêm xuống. Có đứa bắt đầu rơm rớm nước mắt. Tôi cẩn thận đi hái dây muống biển và kiếm ít cành khô “ngụy trang” nơi ấy. Buổi xem hát đặc biệt đó bám sâu vào ký ức tôi bởi có sợ hãi.

Không biết người ta dựng lên một ngôi nhà tạm và làm rào bao bọc kín vuông sân từ bao giờ. Nhớ giữ lặng im. Người lớn nô nức. Nghe tin đoàn hát sắp đến. Nước mắt và tiếng cười của tuổi thơ đã hòa trộn lẫn nhau. Mỏi chân. Đứa nào giỡn hớt ầm ĩ. Đám “tiểu yêu” đi một vòng vèo rào chắn. Khi mọi người yên vị. Sân làng đông kín người. Tuy là con gái nhưng tôi lại làm thủ lĩnh của lũ trẻ trong xóm.

Nhưng không thấy bóng dáng nào. Bọn tôi sợ xanh mặt. Thì ra chú đã biết hết kế hoạch của bọn tôi nên lặng lẽ đứng chờ “tóm cổ” từng đứa. Người của đoàn hát rút hết vào căn nhà đó. Lũ bạn hiểu ý. Tôi chừng mười tuổi.

Cả đám hể hả. Cửa rạp đã mở. Ban đầu ba tôi không đồng ý. Chúng tôi cũng nôn nao theo. Má vừa dứt câu là tôi bỏ ra sân ngồi khóc. Có hoan hỉ. Chú bảo vệ ra hiệu cho “phạm nhân” tiến về phía sân khấu. Vừa chạy vừa hét sung sướng: “Đào cát!”. Ham vui chứ biết gì mà đòi xem cho tốn tiền”.

Trót lọt. Lúc ngẩng đầu lên mới thấy cả đám bị chú bảo vệ bắt đứng xếp hàng cạnh đó. Cả bọn hí hửng. Hì hục đào ngay. Chẳng còn tâm địa nghĩ đến vở cải lương sắp mở màn. Tôi chạy ù đến chỗ cả bọn. Lần lượt từng đứa một tiến vào bên trong.

Mấy chú bảo vệ thật lực soát vé và chỉ dẫn chỗ ngồi cho khán giả. Xong việc. Nài nỉ mãi đến lúc ba vẹo vọ thì má lên tiếng: “Con nít. Chú sẽ đuổi ngay”. Năm đó. Phát sinh sáng kiến.